Thơ‎ > ‎

...BÓNG THU XƯA..

Ôm nỗi niềm chiếc lá vàng nặng trĩu.
Nằm bên hiên tức tưởi điệu chia tay.
Hạt nắng say loanh quanh phố chiều nay.
Con gió buồn cõng thu bay khắp ngō.

Hờn vu vơ cặp nhân tình chẳng ngó.
Sợ thu tàn Chúa liếc nhẹ âu lo.
Tiếng chuông ngân vang vọng góc dương trần.
Mặt Trời khóc đỏ lòm vân vê áo.

Thu bây giờ úa gầy hơn thuở ấy.
Mặc nét xưa thu chạy nhảy giao mùa.
Thu đang già thu lẫn thẩn hay chưa.
Thu quên người đang nhớ mùa thu trước.

Tiễn thu đi thắp ngay hàng thẳng lối.
Hàng cây buồn rưng rức giọt chia phôi.
Ông đồ già nhặt vội chiếc lá côi.
Khóc không nỗi sau những lần yêu cuối.

Thu lặng lẽ tô úa màu phai nhạt.
Chôn cuộc tình trong tủi phận mạc khinh.
Thu nghiêng mình thu lạy kẻ vong tình.
Thu lấp đất phong kín duyên tiền định.

Thu nhạt nhoà thu về miền năm tháng.
Thu sắp tàn nên ước nguyện cũng tan.
Nhìn thu đi sao buồn cứ miên man.
Lê thê quá.. thu sầu lê thê quá.!

ChuHecodoc Le

Comments