Thơ‎ > ‎

...MỞ NGUỒN...

Trả lại đời tuổi xuân mơ mộng.
Ta lấy về thể xác còng nưa.
Chạy tung tăng khắp nẻo đường xưa.
Tìm đủ mảnh duyên thừa đã vữa.

Về với ta ăn bờ ở chợ.
Về với người lụa mát khăn tơ.
Về với đời phung phí như mơ.
Về với Trời lao xao thiên tịnh.

Đứng cạnh chiều.. Chiều rơi xuống phố.
Đứng cạnh ngày.. Ngày trống đêm cô.
Đứng cạnh dòng..Dòng mãi xô lòng.
Đứng cạnh bóng..bóng già lăn lóc.

Lấy tay nâng mảnh tình rệu rã.
Màu bụi trần còn bám xanh da.
Mộng không xa tạm trú ta bà.
Yêu không gần kéo theo nghiệt ngã.

Môi lắp bắp văn ngông khẩu viễn.
Xin đặng phần hai chữ bình yên.
Không nhớ người rồi khóc như điên.
Không tôi luyện con tim thủy nguyện.

Tiệt Ta tiệt chủng loài hư biện.
Ghì Ta ghì vách kỵ hào kiên.
Chứ nợ duyên khắc chạm bể tim.
Khai suối lệ về nguồn dương thế..

ChuHecodoc Le

Comments