Thơ‎ > ‎

ĐẾN MỘT NGÀY

Đến một ngày ánh nắng ngã làm hai 
Bàn tay đan chợt hóa thành xa lạ
Vẫn nơi đây với hàng cây ghế đá
Mà tình ta...như lá đã úa vàng..!

Nắng nhạt dần yêu thương nhuộm ly tan
Tiếng cười vang bỗng chìm vào quá khứ
Anh giờ đây bên ai kia tình tứ
Em quay đầu...cố giấu lệ hoen mi..!

Đến một ngày em phải tập quên đi
Người một thời trao biết bao hi vọng
Khóc hay cười chẳng còn gì quan trọng 
Mãi mãi yêu...hãy mãi mãi chia lìa..?

Thành phố buồn thao thức giữa đêm khuya
Tia nắng mai bị sương mù che phủ
Tay đã buông sao lòng còn níu giữ
Đủ yêu thương...nhưng chẳng thể quay về..!

Mai gặp nhau giữa cuộc sống bộn bề
Chẳng nhìn đâu..chỉ cúi đầu bước vội
Vì tim em muôn ngàn lần yếu đuối
Sợ thêm lần... lại vương tội yêu anh...!

Ai Rồi Cũng Khác

Comments