Thơ‎ > ‎

HẠ NHỚ

Mùa Hạ đến ngõ hồn thêm quạnh quẽ 
Lưu bút nào...giờ lặng lẽ mình em 
Đây dòng thơ bao kỷ niệm êm đềm 
Như hoài thắm cánh hoa mềm trang vở

Thời mực tím ngày xưa anh còn nhớ 
Đợi trường tan ngỏ ý chở em về 
Em thẹn cầm vành nón khẽ mân mê 
“Ôi…Ngượng lắm ! Nhỡ bạn bè trông thấy ! ”

Mười tám tuổi bâng khuâng nhiều thuở ấy 
Chỉ chạm tay mà nghe dậy niềm thương 
Thư tình ai sao thẹn nét môi hường ? 
Nhịp tim nhủ…mình vấn vương rồi nhỉ

Mùa Hạ cuối chia tay nhành Phượng Vỹ 
Kề vai nhau em thủ thỉ cùng anh 
Tình thơ ngây em sẽ chỉ riêng dành 
Cho anh mãi dù mong manh hồi ức

Ôn kỉ niệm nhạt nhòa trang lưu bút 
Nhẹ phím đàn em dạo khúc Thương ca (*) 
Yêu làm chi, cho gặp gỡ rồi xa 
Gieo khắc khoải lên mùa hoa giã biệt...

ST.

Comments