Thơ‎ > ‎

KHÚC TỰ TÌNH (2)

Mới tuần lễ …Ôi! dài hơn thế kỷ
Giận anh nhiều vì âm ỉ hờn ghen
Biết “nhà” ai bên ấy vẫn “sáng đèn”
Vờ chẳng thấy bởi được quen chìu chuộng

Dạ ấm ức, tim phập phồng, lên xuống
Phone vừa reo em luống cuống ngỡ anh
“Chắc còn thương nên giận dỗi không đành
Nên gọi đến mong làm lành …có thể?”

Thêm hụt hẫng nghe bạn mời Hôn lễ
Nào phải anh…bỗng ứa lệ tủi thân
Ôi! Vì đâu tâm khắc khoải bần thần
Thầm mong ước dẫu một lần anh đến

Em sẽ nói muôn ngàn câu trìu mến 
Rồi từ mai ta hò hẹn cùng nhau
Và từ nay thôi giận dỗi âu sầu
Đôi bờ ái giăng nhịp cầu hạnh phúc

Thơ viết vội hay tiếng lòng thúc giục
Muốn anh chìu…biết đôi lúc mình sai
Thời gian trôi gõ chậm nhịp u hoài
Đêm trăn trở mà nghe dài nỗi nhớ.

ST.

Comments