Thơ‎ > ‎

MIỀN KÝ ỨC 1

Hoàng hôn tím thẫm buồn trang lưu bút
Men từng dòng kỉ niệm trút vào thơ
Nét chữ nghiêng nhung nhớ dệt câu chờ
Mân tấm ảnh ru hồn mơ ký ức

Thuở mười sáu nghe lòng bao náo nức
Ngày tựu trường trang vở thức cùng em
Buổi bình minh nắng sưởi ấm môi mềm
Xinh tà áo tóc dài em thả bước

Nào hay biết anh đang chờ phía trước
Thoáng ngại ngùng ..."Anh muốn được làm quen..."
Vẫn biết em nổi tiếng việc sách đèn
Học rất giỏi... Nên anh bèn...nhờ vả

Là Công tử được nuông chìu tất cả
Anh ham chơi nên vất vả học hành
Năm vừa rồi anh trượt dốc không phanh
Nên mẹ khóc...ba buồn... Anh xấu hổ

Nghe anh kể giọng mủi lòng đau khổ
Em mỉm cười " mình chung tổ nha anh..
Từ hôm nay anh cố gắng học hành
Đừng để mẹ phải vì anh lo lắng..."

Từ ngày đó anh không hề xao nhãng
Luôn trao dồi mong thứ hạng lên cao
Toán em kèm, ngoại ngữ luyện sít sao
Học kỳ cuối anh được vào "Top" giỏi

Cầm kết quả lòng anh mừng quá đỗi
Siết tay em anh bối rối "cảm ơn..."
Thoáng bâng khuâng em giả bộ dỗi hờn
Anh phải thưởng phần em hơn đấy nhé

Rồi cứ thế tình mình đan...rất nhẹ
Tuổi trăng tròn e ấp khẽ lời yêu
Lời tỏ tình xao xuyến biết bao nhiêu
Anh đã đến gieo thật nhiều mơ ước.

ST.

Comments