Thơ‎ > ‎

MỘNG THƯỜNG...!!

Tôi nàng Ngọc Nữ chỉ yêu thơ
Chẳng có tình nhân để hẹn hò
Phòng không gối chiếc không người viếng
Lăng kính cuộc đời như giấc mơ


Tôi nàng Dung Ngọc giữa Sài Thành
Quanh năm thơ thẩn với trăng thanh
Yêu cánh đồng hoa mùi hương lúa
Mê lúc chiều tà đón gió thu


Chán chê đời đổi thay dâu bể
Thương phận người đổ lệ từng đêm
Tôi về vui thú điền viên
Quên đi ác mộng triền miên tình đời


Nhớ khi xưa một đời học chữ
Ngoảnh lại nhìn kẻ dữ làm quan
Thương thay lắm kẻ tham tàn
Lại mê bỗng lộc lầm than dân mình.


Yêu sĩ phu lòng đầy nghĩa khí
Bậc trượng phu nghĩa khí làm đầu
Trải qua một cuộc bể dâu
Những điều trông thấy mà đau đớn lòng


Nhắc lại chuyện xưa ghi tích cũ
Ngẫm lại đời mình đáng gì đâu
Thảnh thơi thơ phú giải sầu
Trăng ngà soi bóng buông câu một mình


Nhà em quận nhất xinh xinh
Vườn cây trái ngọt nghĩa tình trước sau
Duyên em gãy gánh giữa đường
Thôi thì ta hãy tỏ tường cùng thơ...!


Ngọc Dung 21/06/2016

Comments