Thơ‎ > ‎

NẮNG SÀI GÒN

Nắng Sài Gòn chới với một cơn say
Giọt nắng hanh đong đầy từng nỗi nhớ
Anh đã xa khung trời yêu một thuở
Em một mình đếm bước dưới hàng me


Nắng Sài Gòn thắp lên những đam mê
Gọi yêu thương trên từng bước đi về
Em nón lá che nghiêng chiều đi học
Bên sân trường ngập nắng rộn tiếng ve


Nắng long lanh như tuổi em mười tám
Hay dỗi hờn nhưng lại rất đáng yêu...
Để cho anh thấp thỏm cả buổi chiều
Phơi trong nắng đôi bờ vai ướt sũng


Trời Sài Gòn chợt mưa rồi chợt nắng
Tình trong anh vội đến lại vội đi
Anh giật mình năm tới hội hoa thi
Đành xa nhau giữa mùa hè Phượng Vĩ..


Nắng Sài Gòn còn tung tăng trên tà áo
Mưa có còn hôn nhẹ tóc em bay...
Giọt nắng chiều làm tim anh vương vấn
Xa thật rồi bóng dáng một người thương..


Anh có buồn khi trống trường vừa điểm
Xác Phượng Hồng đỏ thắm buổi chia ly
Cầm tay nhau chẳng biết nói câu gì
Lòng xao xuyến trước giờ ta xa cách


Nắng Sài Gòn bao con tim thầm nhắc
Rất muộn phiền nhưng không thể nào quên
Nơi phương ấy cả vùng trời hoài niệm
Dù xa rồi..vẫn ghi khắc trong tim...!!


Ngọc Dung 13/06/2016

Comments