Thơ‎ > ‎

NHỚ ANH

Sáng thức dậy nhìn hoa mai chớm nở
Biết xuân về nhớ một thuở xa xôi
Người em yêu đã cách biệt lâu rồi
Buồn lệ tủi sầu đơn côi gối mộng

Em muốn hỏi vì lý do cuộc sống
Anh ra đi chẳng chút động tâm gì ?
Bỏ mình em phòng đơn lẻ lâm li
Hoà suối lệ giờ còn chi anh hỡi !

Em rất nhớ, nên ngày đêm vẫn đợi
Chờ mỏi mòn dạ chấp chới hồn tan
Lạnh bờ môi dẫu nắng Hạ nồng nàn
Anh đã mất đày không gian bi thảm

Đêm tức tưởi ôm khung hình ảm đạm
Tay mân mê khuôn mặt rám phong sương
Nhớ xưa anh ngồi đợi trước cổng trường
Giờ tan học hai đứa thường thả bộ

Anh khẽ hái một nhành Mai nở rộ
Nhẹ tay cài mỗi cánh nhỏ trên đầu
Mái tóc thề xen lẫn sắc vàng nâu
Rồi bất chợt nụ hôn sâu hạnh phúc

Khoảnh khắc ấy hằn trong tim mọi lúc
Giờ xa người đếm từng phút bên nhau
Tuy thời gian ngắn ngủi đã qua mau
Em cố nén nỗi thương đau trọn kiếp.

ST.

Comments