Thơ‎ > ‎

NỖI NHỚ

Đêm khuya khoắt, mà sao ta vẫn thức

Mấy canh dài mất ngủ bực mình sao
Có phải chăng, nhớ bạn cũ năm nào
Ngày vượt biển.. không lời chào giã biệt

Cái thuở đó, còn thơ ngây chẳng biết
Tuổi trăng tròn ngại thú thiệt tình si
Qua nhà em, ấp úng, tỏ câu gì ??
Giờ đã muộn.. còn lời chi giải thích

Khổ một nỗi, tuy tình xưa cũ rích
Nhưng mà tim vẫn muốn xích kề bên
Từng lời thơ với tâm trạng ưu phiền
Ngược dĩ vãng.. gom một miền kỷ niệm

Nhớ những buổi, ta ôm đàn khảy đệm
Em ngân nga điệp khúc Đếm Sao trời
Ngồi ngoài hiên nghe gió thổi không ngơi
Thoang thoảng nhẹ.. hương lài bơi tóc liễu

Giữa vườn bưởi, ta nhìn em yểu điệu
Cỏ chen chân lả lướt dịu môi mềm
Bản tình xuân hoà quyện luyến nhau thêm
Hồn chấp chới.. tìm sương đêm rộn rực

Ta vẫn nhớ, tính tình em rất thực
Khi yêu ai sẽ một mực chung tình
Cho dù rằng chuyện sóng gió linh tinh
Khi đã quyết.. chỉ làm thinh nuốt lệ

Ta hối tiếc, khi ngày xưa xử tệ
Không câu chào nhắn nhủ để chia tay
Đêm từng đêm gợi nỗi nhớ phương này
Ru quá khứ... cho hồn say ảo mộng.

V.C.H

Comments