Thơ‎ > ‎

NÓN LÁ NGÀY XƯA !

Cuối tháng Hạ, đầu mùa Thu gió lạnh
Gợi cơn buồn tê tái chạnh lòng ta
Đêm cô đơn thổn thức ngắm trăng ngà
Vẽ nón lá.. hình Hằng Nga dạo ấy

Buổi tan học, hai đứa đi tìm giấy
Tô một màu em giãy nảy mò sang
Phải đủ cơ ! xanh cam tím đỏ vàng
Rồi đợi nắng.. trời chang chang quạt thả

Gió thổi ngược, làm nón bay đổi ngả
Anh ráng cầm, đừng để rã nghe anh
Xuôi mái chèo sóng vỗ mạnh thuyền trành
Từng bầy cá.. chợt lao nhanh giỡn nước

Em sợ hãi, cầm tay anh vội ước
Nón lá này chẳng bị ướt như mơ
Chưa khấn xong, thuyền lật úp không ngờ
Nón rách nát.. làm màu tô nhoè mỏng

Khóc nức nở, tiếc bài thơ gởi mộng
Kêu anh đền bắt phải cõng đòi thương
“Ngoan nhé em, đợi trời sáng mua thường
Nón phải đẹp.. ánh tà dương cưng thích”

Gió bớt thổi, cảnh đêm khuya tịch mịch
Tại lỗi ai để xích mích năm xưa
Nghĩ đến anh chợt nuối tiếc sao vừa
Mắt ngấn lệ.. giận gió đưa nón vỡ

Ở bến lạ, chắc em hoài đợi nhớ ?
Ngẫm Thu tàn... chuyện lỡ dở buồn không ....

ST.

Comments