Thơ‎ > ‎

NUỐI TIẾC

Nghe anh kể chuyện xưa tràn nhung nhớ
Thời mặn nồng nay trắc trở vì đâu
Bao yêu thương theo ngày tháng phai màu
Nghe nuối tiếc giấc mộng đầu tan vỡ

Ngày anh tỏ tiếng yêu nhiều bỡ ngỡ
Em ngây thơ nên mắc cỡ cúi đầu
Tóc mây xòa vương mấy hạt mưa ngâu
Giây phút ấy hoài in sâu tiềm thức

Em vẫn nhớ mỗi lần em bực tức
Nỗi ghen hờn làm ray rứt con tim
Vừa gặp nhau…em đứng lặng…im lìm
Dẫu ánh mắt đong đầy niềm thương nhớ

Anh năn nỉ “chuyện xưa đừng nhắc nhở
Tim anh giờ hòa nhịp thở tình em
Mình yêu nhau mơ hạnh phúc êm đềm
Sao em mãi giận hờn ghen quá khứ…?”

Em cố chấp nên chẳng hề tha thứ
Cứ nặng lời theo trách cứ người yêu
Ngày chia tay anh muốn nói bao điều
Trong ánh mắt bi thương nhiều chua xót

Em những muốn tình ta đầy mật ngọt
Chỉ mình em được anh rót yêu thương
Vì hờn ghen làm tan vỡ mộng thường
Ôm kỷ niệm nghe lòng vương tiếc nuối

Hoàng hôn tím giăng khoảng sầu muôn lối
Nỗi niềm riêng em muốn hỏi cùng anh
Giá ngày xưa… anh ôm ấp dỗ dành
Và em nữa …đừng trách anh chuyện cũ

Người yêu hỡi nhờ mây trời nhắn nhủ
Lời tự tình em ấp ủ từ lâu
Dư âm xưa còn quyện mối duyên đầu
Dẫu xa cách xin tròn câu “YÊU MÃI”.


ST.

Comments