Thơ‎ > ‎

PHÚC PHẬN

Người ta phúc phận có chồng
Thương còn chẳng hết hoa hồng tặng thêm
Mình đây cúc dại men thềm
Nâng niu làm bạn ru mềm giấc khuya

Lượt là áo ngỏ cài khuy
Ngày đi mở lối hiểm nguy cũng đành
Đêm về ôm gấu đành hanh
Đôi dòng lệ thẫm ngập vành trăng non

Chưa ăn gạo ấy vẫn còn
Nhưng mà bụng đói héo hon cả giàn
Bên đường tiệc cưới vừa tan
Tiếng ly cụng chén hương tràn qua song

Trắng hoài rồi cũng giảm trong
Tuổi mơ đã hết lại không muốn già
Mạ thường chỉ xấu đồng xa
Ruộng nhà đủ nước ngập ba tấc cày

Ai cười để mặc gió bay
Ai từng như thế chúc may sớm về
Muộn đừng cơm sống cơm khê
Nhanh thì con bế con bồng cũng hay

Họa tranh mượn cảnh dãy bày
Tạ ơn mạng cấp cảm này theo thơ...
-
-
-
-
-
-
-
-
Comments