Thơ‎ > ‎

RỘN RÀNG....

Em bảo rằng em chưa biết yêu
Mà sao cứ mỗi một buổi chiều
Ngồi bên cửa sổ em ngờ ngẩn
Để gió nô đùa hôn tóc em

Em bảo rằng em chưa biết yêu
Sao em hay thẹn lúc anh trêu
Ửng hồng đôi má em e lệ
Như muốn ghi âm ánh nắng chiều

Em bảo rằng em chưa biết yêu
Mà em mơ mộng biết bao nhiêu
Nào là áo cưới ngày mai mặc
Khăn quấn vành dây đẹp mỹ miều

Em bảo rằng em chưa biết yêu
Mà lòng em cảm thấy quạnh hiu
Em buồn rười rượi khi đơn độc
Đơn độc bao nhiêu yêu bấy nhiêu

ST.

Comments