Thơ‎ > ‎

SẦU TƯƠNG TƯ

Đêm tủi phận trách đời sao bạc thếch
Cạn chén nồng ta ngờ nghệch men say
Muốn quên anh, gạt đi khổ đau này
Nhưng chẳng thể…buồn vì ai lạc lối

Tự than oán yêu làm chi nên nỗi
Để bây giờ ai đổ lỗi sai duyên
Đau xót lòng nghe điệu lý chim quyên
“Tình chỉ đẹp…” hay lời nguyền muôn thuở ?

Thời say đắm có ngờ đâu trắc trở
Tô sắc hồng khát vọng ở tim yêu
Em tin anh và mơ ước thật nhiều
Thêu hạnh phúc bằng chỉ điều thơ mộng

Anh giận dỗi khiến lòng em phấp phỏng
Câu thề xưa như gió lộng bên hồ?
Rồi ngỡ ngàng tợ giấc mộng hư vô
Anh gần đó mà hững hờ lạnh lẽo

Hoàng hôn xuống giăng sầu lên khắp nẻo
Nhớ ngày nao tay móc nghoéo thành đôi
Nụ hôn trao hứa yêu mãi muôn đời
Giờ kỉ niệm tựa hoa rơi nhạt phúc...

ST.

Comments