Thơ‎ > ‎

THU LẶNG LẼ

Chiều buồn thả bộ, công viên vắng lặng
Gió mùa thu thổi suốt rặng thông già
Hàng cây thay màu lá uá gần xa
Dòng sông lởn vởn.. chim sà chụp cá

Đường mòn lá rụng chen nhiều sỏi đá 
Dấu chân in hằn tưởng đã phai mờ
Như là câu chuyện mộng ảo nên thơ
Ngày tháng ấy nỗi.. mong chờ khắc khoải

Em đứng giữa vườn cây nhà của ngoại
Sát khu sườn đồi thoai thoải bên sông
Phảng phất hoa lài mái tóc hương nồng
Bà ba tím sậm.. chờ trông giận dỗi

Ngày tháng đó đường đi khó gấp bội
Cứ đợi xe mấy chuyến đổi liên miên
Đường quê lầy đất đỏ trượt té liền
Phải đi chậm nên.. thường xuyên trễ hẹn

Thương đôi mắt lệ nhìn anh bẽn lẽn
Trách vài câu mà thấy nghẹn lời sao
Theo chân em bước khẽ lá lào xào
Em hay đứng nhìn.. hàng cau trĩu nặng

Những lúc đó nghe lòng chua chát đắng
Khẽ thở dài ngao ngán chặng đường về
Buồn em chân bước chậm thật lê thê
Rồi khi trở lại.. tràn trề nỗi nhớ

Em hay khóc lại hay buồn mọi cớ 
Để ngày xưa ta cứ sợ bên nhau
Xa thì thương nhớ giọng nói thì thào
Hỏi duyên phận tình.. vì sao cách trở

Cuộc tình đó tưởng chừng như sách vở
Đã bao năm cách biệt ngỡ quên rồi
Nhưng sao lòng vẫn nhớ hỡi người ơi
Chiều thu lặng lẽ... mơ người thuở ấy.

V.C.H

Comments