Thơ‎ > ‎

THUYỀN ƠI..!

Nhung nhớ tàn phai cả giấc mơ
Bâng khuâng dốc núi phủ sương mờ
Thuyền ơi ! đâu bến bờ yêu dấu
Để tạm dừng chân gieo ý thơ...


Cỏ biếc viền xanh kín mộ lòng
Những ngày cuối hạ, ôi nhớ mong,
Thiên thu nắng vẫn ngời đôi mắt
Lác đác trời thu nhuộm ánh vàng


Phố núi rêu phong ở chốn này
Mây trời xanh ngắt anh có hay
Hoang liêu phủ kín hồn thu thảo
Thạch đá buồn tênh kiếp đọa đày


Từng bước phiêu du mộng thật đầy
Nắng hạ còn mê giấc ngủ say
Tình yêu xin ép làm xác bướm
Gởi vào trang giấy tuổi thơ ngây


Nắng vẫn xanh xao cuối hạ buồn
Trời còn thương xót đổ mưa tuôn
Thu luyến lưu ai mà bẽn lẽn
Chiếc lá vàng khô rụng cuối đường.


Khẽ tạm dừng chân ta đón thu
Trời xanh mây trắng tỏa sương mù
Dư âm trong gió chiều hiu hắt
Hạ đã tàn phai gót phiêu du../.

Comments